Hiện giờ tôi rất buồn và có nhiều tâm sự nhưng không biết chia sẻ cùng ai… và tôi đã quyết định tâm sự cùng Bạn trẻ cuộc sống để mong độc giả chuyên mục sẽ cho tôi những lời khuyên đúng đắn và chân thành nhất.
Cuộc sống của tôi không hạnh phúc có lẽ vì từ ngày nhỏ, tôi đã không
có được tình yêu thương của bố mẹ dành cho mình. Ngày ấy, tôi luôn phải
chứng kiến những bữa cơm không lành, canh không ngọt của bố mẹ. Họ chì
chiết, mắng nhiếc lẫn nhau thậm tệ… và cho đến năm 11 tuổi thì tôi không
còn được sống chung cùng bố mẹ dưới một mái nhà. Cuộc sống gia đình
luôn xảy ra mâu thuẫn, lúc đó, bố mẹ tôi cũng đã đi đến quyết định ly
hôn nhưng vì mẹ vừa sinh em gái thứ ba nên cuối cùng, họ cũng căn răng
chấp nhận chung sống với nhau không có tình yêu thương.
Cuộc sống gia đình không hạnh phúc, bố mẹ suốt ngày cãi vã, mâu thuẫn
với nhau… và cuối cùng, họ cũng để tôi và một cô em gái sống cùng bà
nội và hai người cô cho đến giờ, chỉ duy đứa em út thì được chung sống
cùng bố mẹ.
Ngày ấy, bố mẹ tôi và bà nội đều sống rất vất vả, họ phải làm lụng
khó khăn, mệt nhọc lắm mới có cái ăn, cái mặc. Bố mẹ tôi không nuôi nổi
chị em tôi nên phải gửi cho bà nội và hai cô nuôi hộ. May mắn thay, hai
chị em tôi đều chăm ngoan, học giỏi nên mọi người ai cũng rất thương yêu
chúng tôi.
Dù cuộc sống khó khăn là thế nhưng tôi cũng đã cố gắng học hành thành
người và giờ đây, tôi đã tốt nghiệp đi làm và có công ăn việc làm ổn
định.
Ngày còn là sinh viên, tôi nhận được rất nhiều tình cảm của các chàng
trai dành cho mình, trong đó có một người bạn thân của tôi nhưng tôi
chỉ xem anh ta là bạn. Sau đó, tôi được làm mai cho một anh chàng kĩ sư
đang làm việc ở Mỹ, anh ấy rất tốt với tôi và chúng tôi cũng rất hiểu và
yêu thương nhau. Định rằng, sau khi tốt nghiệp Đại học, chúng tôi sẽ
tổ chức đám cưới. Hai gia đình cũng đã đi lại với nhau và bố mẹ của anh
cũng rất quý mến tôi. Tôi những tưởng hạnh phúc đã mỉm cười với mình…
nhưng nào đâu ngờ, tình yêu của chúng tôi bỗng chốc tan biến chỉ vì
những lời buộc tội vô cớ của kẻ thứ ba.

Các mối tình của tôi cứ chợt đến, chợt đi như gió thoảng...
Ngày ấy, có một cậu bạn theo đuổi tôi bấy lâu đến chỗ làm thăm tôi,
lợi dụng lúc tôi không để ý, cậu ta xem trộm những tin nhắn của tôi và
anh. Sau hôm đó, cậu ta đã gọi điện nói chuyện với người yêu tôi và nói
xấu về tôi rất nhiều. Tôi không biết tường tận giữa họ đã nói với nhau
những gì nhưng kể từ đó, người yêu không chấp nhận tôi nữa và anh đã
quyết định rời xa tôi…
Tôi đau đớn gào thét, rồi nhẹ nhàng giải thích và năn nỉ anh quay lại
nhưng anh ấy vẫn không tin tôi và đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với
tôi. Đã mấy năm trôi qua, tôi vẫn không thể nào nguôi ngoai được chuyện
cũ, tôi vẫn nhớ anh, yêu anh… còn anh thì nhất quyết ra đi không bao giờ
quay đầu lại. Giờ đây khi biết được tin anh sắp cưới vợ, tôi rất đau
lòng… tôi không thể nào tin được, người con trai đã từng hẹn thề với tôi
đi hết quãng đường này lại bỏ tôi giữa đường để hạnh phúc bên người con
gái khác.
Anh bỏ rơi tôi khi không cho tôi một lời giải thích và càng đau lòng hơn
khi anh không cảm thông cho tôi và còn trách tôi vì đã không thành thật
nói, “Gia đình em bán tạp hóa nhưng không phải vậy!”. Tôi biết tôi nói dối anh như vậy cũng vì tôi mặc cảm với anh, với gia đình anh khi môn không đăng, hộ không đối.
Gia đình anh giàu có nổi tiếng, còn gia đình tôi xuất thân từ nghèo
khó, của ăn, của để không có thì làm sao dám mơ giàu sang quyền quý. Tôi
phải nói dối anh như vậy vì tôi cảm thấy mặc cảm mỗi khi đứng trước anh
hay nói chuyện với mọi người trong gia đình anh… nhưng nào ngờ, chỉ vì
sự việc ấy mà anh đã bỏ rơi tôi và trách tôi không chân thành trong tình
cảm của mình.
Tôi cứ nghĩ rằng khi anh biết được điều đó, anh cũng sẽ thông cảm cho
tôi vì lời nói dối đó không làm hại ai. Hơn nữa, anh yêu tôi, chứ đâu
yêu hoàn cảnh gia đình tôi? Nhưng sự thật không như tôi nghĩ… chỉ vì cái
hoàn cảnh nghèo khó ấy đã khiến tôi mất anh mãi mãi…
Khi chia tay anh, tôi cảm thấy rất chán nản và không còn tìm thấy
niềm vui trong công việc nữa. Tôi từ bỏ công việc cũ và tìm cho mình một
công việc mới tốt hơn, phù hợp với bản thân mình hơn… Thế nhưng, cũng ở
tại nơi làm việc mới này đã xảy ra một bước ngoặt rất lớn cho cuộc đời
tôi, khiến cuộc sống của tôi đã rơi vào bế tắc lại dẫn sâu tôi vào ngõ
cụt.
Ở cơ quan mới, tôi được sếp tổng rất yêu mến. Ông ta thông cảm cho
tôi, hiểu tôi và điều quan trọng là ông ta giúp đỡ tôi rất nhiều trong
công việc cũng như trong cuộc sống. Sếp hơn tôi 23 tuổi nhưng tôi không
ngại điều đó. Những lúc ở bên cạnh ông ấy, tôi cảm nhận được sự yêu
thương, bao bọc và che chở của ông ấy dành cho tôi, khiến tôi cảm thấy
không còn cô đơn nữa…
Và rồi, chúng tôi đã có với nhau một đứa con nhưng vì danh dự của
sếp, vì tương lai của tôi, chúng tôi đã không thể giữ đứa con ấy lại cho
mình. Tôi cảm thấy rất buồn và hụt hẫng khi phải từ bỏ giọt máu của
mình… nhưng dường như tôi không còn bất cứ một sự lựa chọn nào khác, bởi
tôi không thể có con khi không có gia đình, tôi sợ những lời bàn tán,
xì xầm của đồng nghiệp, bạn bè, người thân khi biết tôi không chồng mà
chửa...
Tưởng rằng sau khi bỏ đi đứa con chung thì ông ấy sẽ yêu thương và bù
đắp cho tôi nhiều hơn… nhưng không, tình cảm của ông ấy dành cho tôi
cũng dần dần thay đổi. Chúng tôi ít gặp gỡ nhau hơn, ít gần gũi và cũng
ít khi nói chuyện với nhau hơn… tôi biết ông ấy thay đổi nhưng tôi không
thể trách được ông ấy bởi, ông ấy còn gánh vác cả một công ty lớn, là
chỗ dựa vững chắc cho mái ấm gia đình của mình…
Chỉ hai tháng nữa thôi, ông ta sẽ chuyển công tác về Hà Nội và chung
sống với gia đình nhỏ của mình, tôi rất lo lắng không biết lúc ấy tôi sẽ
sống ra sao? Tôi đang rất rối rắm với những suy nghĩ và tình cảm dành
cho người đàn ông đó…
Thật lòng, tôi vẫn còn thương ông ấy rất nhiều… nhưng tôi không thể
níu được chân của người đàn ông ấy ở bên cạnh mình. Tôi phải làm sao đây
khi các mối tình của tôi cứ chợt đến, chợt đi như thế? Chẳng nhẽ, tôi
không thể tìm cho mình một bến đỗ bình an bên cạnh người đàn ông của
cuộc đời mình sao?
Tôi thực sự rất buồn và cần được chia sẻ… Rất mong độc giả Bạn trẻ cuộc sống hãy cho tôi lời khuyên để tôi quyết định đúng đắn cho tương lai của mình!
Tôi xin chân thành cảm ơn!